Italo Calvino – Tia sáng

 

Italo Calvino

Tia sáng

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Tim Parks

 

Nó xuất hiện vào một ngày nọ, ở ngã tư đường, ngay giữa đám đông, với dòng người qua lại.

Tôi dừng lại, chớp mắt: tôi không hiểu gì cả. Không có gì, không một thứ gì về bất kì điều gì: tôi không hiểu nguyên cớ nào cho các sự vật hoặc cho con người ta, toàn bộ đều vô nghĩa và lố bịch. Và tôi bắt đầu cười phá lên.

Cái tôi thấy lạ lúc đó là trước đây tôi chưa bao giờ nhận ra điều này. Cho đến lúc ấy tôi đã chấp nhận mọi thứ rồi: đèn tín hiệu giao thông, mấy tấm áp-phích, những bộ đồng phục, những tượng đài, những thứ hoàn toàn tách biệt khỏi bất kì ý nghĩa nào trong cõi sống này, chấp nhận chúng như thể có một nhu cầu nào đó, một chuỗi nhân quả nào đó buộc chúng lại với nhau.

Rồi tiếng cười chết lặng trong cổ họng, tôi đỏ bừng mặt, xấu hổ. Tôi vẫy tay để thu hút sự chú ý của người ta và nói ‘Dừng lại một lát đi mấy vị!’ Tôi gào lên, ‘có điều gì đó không ổn! Mọi thứ đều không ổn! Chúng ta đang làm những chuyện lố bịch nhất trần đời! Đây không thể là lối đi đúng đắn được! Đâu sẽ là điểm dừng?’ 

Mọi người dừng lại xung quanh, ngó nghiêng tôi, đầy vẻ tò mò. Tôi đứng đó, ngay giữa đám người, vung vẩy đôi cánh tay, giãi bày bản thân trong vô vọng, muốn họ san sẻ điều thông tuệ loé lên trong đầu và bất chợt làm tôi giác ngộ: và tôi không nói gì hết, không nói gì hết bởi cái khoảnh khắc tôi vung tay ra và mở miệng, thì điều mặc khải vĩ đại trong tôi giống như đã bị nuốt trọn một lần nữa và những ngôn từ tuôn ra một cách cẩu thả, bốc đồng.

‘Rồi sao?’ bà con hỏi, ‘ý anh là sao? Mọi thứ đều đâu vào đó hết mà. Tất cả đều ở đúng chỗ của nó. Mọi thứ đều là kết quả của một thứ khác. Mọi thứ đều khớp với những thứ khác. Bọn tôi không thấy có gì lố bịch hay bất ổn hết!’

Và tôi đứng đó, lạc lõng, bởi khi tôi thấy nó giờ đây thì mọi thứ đã đâu vào đó trở lại và mọi thứ dường như trở nên tự nhiên, đèn tín hiệu giao thông, mấy tượng đài, mấy bộ đồng phục, mấy toà nhà, đường tàu điện, mấy gã ăn mày, mấy đám rước; vậy mà điều này vẫn không làm tôi dịu lại, nó cứ hành hạ tôi.

‘Tôi xin lỗi,’ tôi trả lời họ. ‘Có lẽ chính tôi mới là kẻ bất ổn. Dường như là thế. Vậy mà mọi thứ lại trông rất ổn. Tôi xin lỗi,’ rồi tôi rời khỏi đó trong ánh nhìn giận dữ của mọi người.

Tuy nhiên, thậm chí lúc này đây, (thường) mỗi lần mà tôi thấy mình không hiểu thứ gì đó, thì theo bản năng tôi lại tràn đầy hi vọng rằng có lẽ lúc này sẽ lại là khoảnh khắc của tôi, có lẽ tôi lại một lần nữa sẽ không hiểu gì hết, tôi sẽ thấu hiểu được tri thức đó, chợt thấy rồi chợt vuột mất trong tích-tắc.

Chuyển ngữ tại Sài-gòn
20120921

 

Nguồn:

Calvino, Italo. “The Flash.” Numbers in the Dark and Other Stories. Trans. Tim Parks. Toronto: Alfred A. Knopf, 1995.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s