Một số cha mẹ muốn con bù đắp cho giấc mơ tan vỡ của họ

Một số bậc phụ huynh mong muốn con mình hoàn thành những tham vọng dở dang của bản thân, đúng như giả thuyết lâu nay được các nhà tâm lí học đặt ra. Đây là kết quả theo cuộc nghiên cứu mới, vốn là nghiên cứu đầu tiên ở lĩnh vực như thế này.

Các nhà nghiên cứu phát hiện các bậc cha mẹ càng xem đứa trẻ như một phần của bản thân họ, thì càng có nhiều khả năng họ muốn đứa trẻ sẽ đạt được giấc mơ thất bại hồi xưa của bản thân mình.

Kết quả có thể giúp cắt nghĩa cho những hành động của những người được gọi là “những bà mẹ sân khấu” hay “những ông cha thể thao”, vốn là những người thường muốn thúc đẩy con mình trở thành ngôi sao sân khấu hay ngôi sao sân cỏ, theo lời của Brad Bushman, đồng tác giả cuộc nghiên cứu và là giáo sư ngành truyền thông và tâm lí học tại trường The Ohio State University.

“Một số cha mẹ xem con cái mình như là phần mở rộng cho bản thân mình, thay vì là những cá nhân tách biệt với những hi vọng và giấc mơ riêng,” Bushman cho biết. 

“Những bậc phụ huynh này rất mong muốn con mình đạt được những giấc mơ mà bản thân họ hồi trước không đạt được.”

Trưởng nhóm nghiên cứu là Eddie Brummelman thuộc trường Utrecht University ở Hà Lan, và được công bố vào ngày 19/6/2013 trên tờ tập san PLOS ONE.

Mặc dù kết quả không có gì ngạc nhiên, nhưng trước đây chúng chưa là đối tượng của bất kì cuộc nghiên cứu thường nghiệm nào, theo Brushman cho biết.

“Ngay từ thời kì ban đầu của ngành tâm lí học, đã xuất hiện nhiều lí thuyết cho rằng cha mẹ chuyển những giấc mơ tan vỡ của bản thân sang cho đứa trẻ,” ông cho biết. “Nhưng thực sự thì trước đây giả thuyết này chưa được kiểm chứng qua thí nghiệm.”

Nghiên cứu được tiến hành tại Hà Lan, bao gồm 73 bậc cha mẹ (89 phần trăm là các người mẹ) có con trong độ tuổi từ 8 đến 15.

Các bậc phụ huynh đầu tiên hoàn thành một thang đo được thiết kế nhằm kiểm tra họ xem con mình là một phần của bản thân nhiều đến mức nào – từ việc xem con mình là hoàn toàn tách biệt cho đến mức xem con mình gần như là bản thân họ. Thang đo này thường được dùng trong tâm lí học, và giới khoa học rất tin cậy vào nó, Bushman cho biết.

Sau đó những người tham gia được tách ngẫu nhiên thành hai nhóm. Ở nhóm thứ nhất, các vị phụ huynh liệt kê ra hai tham vọng mà mình không thể đạt được hồi trước, và viết ra nguyên do tại sao những tham vọng này lại quan trọng đối với họ. Nhóm kia cũng làm phần kiểm tra tương tự, nhưng tập trung vào tham vọng của người quen thay vì của bản thân.

Trong số những giấc mơ né tránh các vị phụ huynh đó thì có giấc mơ trở thành vận động viên  quần vợt chuyên nghiệp, trở thành người viết tiểu thuyết, và trở thành doanh nhân thành đạt.

Lúc ấy các vị phụ huynh đang nghĩ về những tham vọng bất thành, và người ta hỏi họ vài câu hỏi để thăm dò mong ước của họ về việc muốn con mình tiếp nối giấc mơ dở dang của bản thân. Chẳng hạn, người ta hỏi họ về mức độ đồng ý với những câu phát biểu như “Tôi hi vọng con tôi sẽ vươn tới được các mục tiêu mà tôi không thể vươn tới.”

Các kết quả chứng tỏ rằng phụ huynh nào khi đang ngẫm nghĩ về những giấc mơ dang dở của bản thân (đối chiếu với những người nghĩ về giấc mơ của người khác) thì có nhiều khả năng muốn con cái họ sẽ hoàn thành những giấc mơ đó – nhưng điều đó chỉ xảy ra khi họ cảm thấy chắc chắn con mình chính là một phần của bản thân họ.

Hơn nữa, những người cảm thấy chắc chắn con mình là một phần của bản thân thì thường có nhiều khả năng muốn đứa trẻ hoàn thành giấc mơ của họ – nhưng điều đó xảy ra chỉ khi họ được yêu cầu viết về những tham vọng bất thành của chính mình, đối nghịch lại với những người chỉ viết về tham vọng của người quen. (Các nhà nghiên cứu đã yêu cầu một số người tham gia thí nghiệm viết về những người quen để đảm bảo rằng chuyện nghĩ về những tham vọng bất thành của bản thân chính là vấn đề then chốt, chứ không phải nghĩ về tham vọng bất thành nói chung.)

Bushman cho biết điều có ý nghĩa là những bậc cha mẹ nào xem con mình như một phần chính họ thì sẽ tìm cách chuyển dời giấc mơ của họ sang cho con mình.

“Cha mẹ khi ấy có thể đắm mình vào những vinh quang do con mình đạt được, và phai dần những cảm giác tiếc nuối và thất vọng về việc trước đó họ không thể đạt được những mục tiêu như thế,” ông cho biết. “Họ có thể sống với cảm giác vui lây hoặc buồn lây theo con mình.”

Phải cần đến những nghiên cứu trong tương lai để xác định làm thế nào mà việc các bậc cha mẹ mong muốn con cái hoàn thành giấc mơ của bản thân họ lại có thể tác động đến sức khoẻ tinh thần của bọn trẻ, Bushman cho biết.

Những đồng tác giả nghiên cứu khác bao gồm Sander Thomaes thuộc trường Utrecht University và University of Southampton; và Meike I. Slagt, Geertjan Overbeek và Bram Orobio de Castro thuộc trường Utrecht University.

Duy Đoàn chuyển ngữ
Sài-gòn
20130625

Nguồn:

“Some Parents Want Their Child to Redeem Their Broken Dreams.” Science Daily, 6/2013: http://www.sciencedaily.com/releases/2013/06/130619194953.htm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s