Clarice Lispector – Một trăm năm cho sự tha thứ

 

Clarice Lispector

Một trăm năm cho sự tha thứ

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Rachel Klein

Ai chưa từng ăn trộm sẽ không hiểu được tôi. Và ai chưa từng ăn trộm hoa hồng sẽ không bao giờ có thể hiểu được tôi. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã ăn trộm hoa hồng.

Ở Recife đường sá nhiều vô kể. Những con đường của giới giàu sang có mấy toà lâu đài nho nhỏ xếp thành hàng, cái nào cái nấy đều ngự ở giữa những khu vườn rộng lớn. Cô bạn tôi và tôi thích chơi trò đoán xem toà lâu đài nho nhỏ này thuộc về ai. “Cái trắng này của tớ.” “Không, tớ đã bảo cậu rồi, những cái màu trắng của tớ hết.” “Nhưng cái này có trắng hoàn toàn đâu. Nó có mấy cửa sổ màu xanh lục mà.”Có những ngày bọn tôi đứng rất lâu tựa mặt vào hàng rào, nhìn vào trong.

Đó là cách câu chuyện bắt đầu. Ngày nọ, trong khi chơi trò “căn nhà này của tớ”, bọn tôi dừng lại trước một căn nhà trông như toà thành nhỏ. Ở sau lưng căn nhà, bọn tôi có thể thấy một khu vườn cây ăn quả rộng mênh mông, và trước căn nhà là những luống đất được chăm sóc kĩ càng, ở đó người ta trồng hoa.

Bỗng, trong chính luống hoa đó bật lên một đoá hồng nửa mở nửa khép với sắc hồng thẫm. Tôi ngẩn người ra, nhìn chằm chằm một cách thích thú vào đoá hồng cao ngạo này, vốn chưa trở thành đàn bà. Và rồi xảy thế này: từ sâu thẳm trong tim, tôi muốn đoá hồng này dành cho chính mình. Tôi muốn nó, a, tôi muốn nó ghê lắm. Và không có cách chi lấy được nó cả. Nếu người làm vườn có ở đó, tôi ắt hẳn sẽ hỏi xin đoá hồng kia, dù lúc nào cũng biết rằng ông ấy sẽ xua bọn tôi đi chỗ khác như cách người ta xua đi lũ trẻ phá phách vậy. Không thấy người làm vườn nào, không một bóng người. Và do có ánh mặt trời nên người ta đóng hết cửa sổ lại. Đây là con đường không có xe điện đi ngang qua và hiếm khi thấy có chiếc xe hơi nào. Giữa sự lặng yên nơi tôi và sự lặng yên nơi đoá hồng, có một niềm khát khao sở hữu nó – một thứ chỉ thuộc về tôi mà thôi. Tôi muốn mình có thể tóm lấy nó. Tôi muốn ngửi nó cho đến khi ngất đi, cho đến khi mắt mờ đi bởi choáng ngợp trước mùi hương này. 

Rồi tôi không còn chịu nổi được nữa. Tôi nghĩ ra kế hoạch ngay tức khắc, giữa cơn mê say. Nhưng, như một đạo diễn tài ba, tôi điềm nhiên lí giải với bạn tôi, cắt nghĩa cho cô nàng biết vai trò của cô nàng là gì: để mắt đến mấy cửa sổ hoặc canh chừng xem người làm vườn có tới gần không, và để mắt đến người đi đường nữa. Trong lúc đó, tôi từ từ đẩy mở cánh cổng ở hàng rào hoen rỉ này, do biết là nó sẽ kêu cót két đôi chút. Tôi mở nó vừa đủ để cái thân trẻ con mảnh khảnh của mình chui lọt qua. Và tôi nhón chân đi thật nhanh, băng qua đám sỏi xung quanh luống hoa. Lúc tôi tới được chỗ đoá hồng, tim tôi đập như thể cả thế kỉ vừa trôi qua.

Cuối cùng tôi cũng ở đây ngay trước nó. Tôi dừng lại một chút, mặc cho nguy hiểm, bởi vì khi tới sát bên thế này thì nó trông càng đẹp hơn nữa. Sau rốt, tôi bắt đầu ngắt cuống hoa, bị gai đâm vào ngón tay và tôi liếm máu ở ngón tay mình.

Và đột nhiên …nó đây rồi, nguyên đoá hoa, đang trong tay tôi. Việc phóng ra cổng cũng cần phải diễn ra trong yên ắng. Tôi chui qua lại cánh cổng đang hé mở, tay nắm chặt đoá hồng. Và rồi, mặt mày tái nhợt, cả hai bọn tôi, đoá hồng và tôi, bọn tôi chạy xa khỏi căn nhà đó.

Và tôi đã làm gì với đoá hoa này? Tôi làm như vầy: đoá hoa là của tôi.

Tôi đem nó về nhà mình. Tôi đặt nó trong lọ hoa có nước nơi nó sẽ ngự trị, với những cánh hoa dày và mượt mà mang nhiều sắc thái khác nhau của đoá hồng trà. Ở phần trung tâm thì màu sắc đậm hơn và phần chính giữa chỗ nhuỵ hoa dường như toàn màu đỏ.

Cảm giác thật tuyệt.

Cảm giác tuyệt đến mức, đơn giản mà nói, tôi bắt đầu đi trộm mấy đoá hoa hồng khác. Quá trình diễn ra bao giờ cũng y hệt: cô bạn tôi canh chừng còn tôi bước vào, ngắt cuống hoa, và tháo chạy với đoá hồng trên tay. Lúc nào tim tôi cũng đập thình thịch và lúc nào cũng có được vinh quang mà chẳng ai có thể tước đi được.

Tôi cũng lấy trộm dâu đỏ nữa. Có một nhà thờ thuộc Giáo hội Trưởng lão [một nhánh thuộc Tin lành] ở gần nhà tôi, xung quanh đó là hàng giậu xanh rì rất cao và dày đặc đến độ nó bít luôn khung cảnh nhà thờ. Tôi chưa bao giờ xoay xở được để có thể nhìn thấy phía bên kia góc của mái nhà thờ. Hàng giậu đó là những cây dâu pitanga. Nhưng pitanga là loại trái nằm ẩn trong lá. Tôi chưa từng thấy trái nào. Thế là, ban đầu nhìn quanh quất để đảm bảo không có ai đang đi tới, rồi tôi thò bàn tay qua giữa hai thanh rào. Tôi thọc tay vào hàng giậu và bắt đầu lần mò xung quanh đến khi những ngón tay chạm được vào trái dâu ẩm ướt. Nhiều lần do vội vã, tôi làm giập một quả dâu chín mọng, thế là mấy ngón tay tôi để lại vết như vết máu. Tôi hái một nhúm dâu và ăn chúng tại đó, và vứt đi những trái còn quá xanh.

Chẳng ai biết chuyện này. Tôi không hối tiếc: một kẻ trộm hoa hồng và dâu pitanga sẽ có một trăm năm cho sự tha thứ. Những quả dâu piganta, chẳng hạn thế, đã yêu cầu người ta hãy hái chúng, thay vì để cho chín mọng rồi chết đi, như những trinh nữ, trên mấy nhánh cây.

Chuyển ngữ tại Sài-gòn
20130827

Nguồn:

Lispector, Clarice. “One Hundred Years of Forgiveness.” Bản dịch Anh ngữ của Rachel Klein. The Paris Review: http://www.theparisreview.org/fiction/6113/two-stories-clarice-lispector

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s