Clarice Lispector – Một trăm năm cho sự tha thứ

 

Clarice Lispector

Một trăm năm cho sự tha thứ

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Rachel Klein

Ai chưa từng ăn trộm sẽ không hiểu được tôi. Và ai chưa từng ăn trộm hoa hồng sẽ không bao giờ có thể hiểu được tôi. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã ăn trộm hoa hồng.

Ở Recife đường sá nhiều vô kể. Những con đường của giới giàu sang có mấy toà lâu đài nho nhỏ xếp thành hàng, cái nào cái nấy đều ngự ở giữa những khu vườn rộng lớn. Cô bạn tôi và tôi thích chơi trò đoán xem toà lâu đài nho nhỏ này thuộc về ai. “Cái trắng này của tớ.” “Không, tớ đã bảo cậu rồi, những cái màu trắng của tớ hết.” “Nhưng cái này có trắng hoàn toàn đâu. Nó có mấy cửa sổ màu xanh lục mà.”Có những ngày bọn tôi đứng rất lâu tựa mặt vào hàng rào, nhìn vào trong.

Đó là cách câu chuyện bắt đầu. Ngày nọ, trong khi chơi trò “căn nhà này của tớ”, bọn tôi dừng lại trước một căn nhà trông như toà thành nhỏ. Ở sau lưng căn nhà, bọn tôi có thể thấy một khu vườn cây ăn quả rộng mênh mông, và trước căn nhà là những luống đất được chăm sóc kĩ càng, ở đó người ta trồng hoa.

Bỗng, trong chính luống hoa đó bật lên một đoá hồng nửa mở nửa khép với sắc hồng thẫm. Tôi ngẩn người ra, nhìn chằm chằm một cách thích thú vào đoá hồng cao ngạo này, vốn chưa trở thành đàn bà. Và rồi xảy thế này: từ sâu thẳm trong tim, tôi muốn đoá hồng này dành cho chính mình. Tôi muốn nó, a, tôi muốn nó ghê lắm. Và không có cách chi lấy được nó cả. Nếu người làm vườn có ở đó, tôi ắt hẳn sẽ hỏi xin đoá hồng kia, dù lúc nào cũng biết rằng ông ấy sẽ xua bọn tôi đi chỗ khác như cách người ta xua đi lũ trẻ phá phách vậy. Không thấy người làm vườn nào, không một bóng người. Và do có ánh mặt trời nên người ta đóng hết cửa sổ lại. Đây là con đường không có xe điện đi ngang qua và hiếm khi thấy có chiếc xe hơi nào. Giữa sự lặng yên nơi tôi và sự lặng yên nơi đoá hồng, có một niềm khát khao sở hữu nó – một thứ chỉ thuộc về tôi mà thôi. Tôi muốn mình có thể tóm lấy nó. Tôi muốn ngửi nó cho đến khi ngất đi, cho đến khi mắt mờ đi bởi choáng ngợp trước mùi hương này.  Continue reading

Clarice Lispector – Câu chuyện thứ năm

 

Clarice Lispector

Câu chuyện thứ năm

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Eloah F. Giacomelli

Câu chuyện này có lẽ có nhan đề là “Những bức tượng”. Một nhan đề khả dĩ khác có lẽ là “Chuyện giết chóc”. Hay thậm chí là “Cách giết bọn gián”. Do đó tôi sẽ kể ít nhất là ba câu chuyện, toàn bộ đều chân thật bởi vì các câu chuyện không bác bỏ lẫn nhau. Mặc dù chỉ có một câu chuyện duy nhất, nhưng chúng có thể là một ngàn lẻ một câu chuyện, nếu tôi có được một ngàn lẻ một đêm.

Câu chuyện đầu tiên, “Cách giết bọn gián”, bắt đầu thế này: Tôi than phiền về chuyện có gián. Có bà kia nghe được lời than phiền ấy. Bà ta đưa tôi công thức tiêu diệt chúng. Tôi phải trộn một hỗn hợp gồm đường, bột mì, và thạch cao với tỉ lệ bằng nhau. Bột mì và đường sẽ dụ chúng, còn thạch cao sẽ làm bộ đồ lòng của chúng khô cứng lại. Tôi làm theo chỉ dẫn. Chúng chết queo. Continue reading

Clarice Lispector – Con gà

Clarice Lispector

Con gà

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh

Đó là con gà mái cho buổi ăn trưa Chủ nhật. Vẫn còn sống, bởi vì lúc ấy mới chín giờ sáng thôi. Nó trông khá yên bình. Nó rúc mình vào góc bếp từ hôm thứ bảy. Nó không nhìn ai cả và không ai chú ý gì đến nó hết. Thậm chí khi họ chọn con gà này, cảm nhận sự thân quen nơi cơ thể nó bằng vẻ thờ ơ, họ không thể cho biết nó đầy đặn hay ốm. Không ai từng đoán được con gà cũng có cảm giác lo âu.

Do đó, thật ngạc nhiên khi họ thấy nó dang rộng đôi cánh ngắn ngủn nhiều lông của mình, phồng ngực lên, và sau hai ba lần cố gắng, nó bay lên bức tường ở sân sau. Nó vẫn còn chần chừ một thoáng – đủ thời gian để người đầu bếp la toáng lên – và ngay sau đó nó đã ở sân hiên nhà hàng xóm, rồi từ nơi đó, bằng một động tác bay vụng về khác, nó lên tới được mái nhà. Ở trên đó con gà, như một món trang trí, đậu tạm nghỉ với vẻ do dự lúc thì đứng bằng chân này, lúc thì chân kia. Gia đình nhà đó hối hả tụ lại và với vẻ sửng sốt họ thấy bữa trưa của mình bật lên trên nền ống khói. Ông chủ nhà, tự nhắc mình về hai chuyện cần phải làm là đôi lúc nên chơi thể thao và cho gia đình một bữa trưa, xuất hiện sặc sỡ khi đang mặc quần bơi và quyết đi theo lối do con gà kia vạch ra: bằng những cú nhảy thận trọng, ông lên được mái nhà nơi có con gà đang chần chừ và run run, rồi nó cấp tốc chọn con đường khác. Màn đuổi nhau giờ đây càng quyết liệt hơn. Từ mái nhà này sang mái nhà nọ, băng qua mấy khu nhà dọc theo con đường. Hầu như không quen với việc tranh đấu tàn bạo thế này để sống còn, con gà phải tự quyết định con đường mình phải theo mà không có sự trợ giúp nào từ đồng loại. Tuy nhiên, người đàn ông nọ lại là kẻ đi săn bẩm sinh. Và bất kể con mồi khốn đốn ra sao, tiếng hò reo chiến thắng sắp sửa diễn ra. Continue reading