Italo Calvino – Chỉ cần vậy thôi

 

Italo Calvino

Chỉ cần vậy thôi

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Tim Parks

 

Tại một ngôi làng nọ mọi thứ đều bị cấm đoán.

Duy có một thứ không bị cấm là trò đánh trỏng, thế là người dân ở đó cứ hay tụ lại trên cánh đồng phía sau ngôi làng và chơi trò đó cả ngày trời.

Khi bộ luật ban lệnh cấm thì mỗi lần cấm một món và lúc nào cũng kèm theo lí do rất ổn, nên không ai tìm ra được lí do nào để than phiền, mà họ cũng chẳng gặp chút vấn đề gì để quen dần với điều đó.

Nhiều năm trôi qua. Một ngày kia, mấy vị quan chức thấy là không còn nguyên cớ nào để cấm đoán mọi thứ nữa, thế là họ cho người đi đưa tin là người dân có thể làm bất kì điều gì họ muốn.

Người đưa tin đến những nơi mà dân làng thường hay tụ tập.

‘Này này, các vị,’ họ lên tiếng thông báo, ‘bây giờ mọi thứ không còn bị cấm đoán nữa rồi.’

Bà con vẫn cứ chơi đánh trỏng.

‘Quí vị hiểu chớ?’ người đưa tin khẳng định lại. ‘Quí vị hoàn toàn tự do muốn làm gì thì làm.’

‘Ờ, tốt,’ bà con đáp lại. ‘Bọn tui đang chơi đánh trỏng.’

Thế là người đưa tin ra sức nhắc cho họ nhớ về những trò tuyệt diệu và hữu ích mà ngày xưa họ đã làm và giờ có thể làm lại lần nữa. Nhưng người dân không ai nghe cả và cứ tiếp tục chơi, đánh hết cú này đến cú khác, thậm chí không thèm nghỉ xả hơi nữa.

Sau khi thấy mọi nỗ lực đều vô ích, người đưa tin trở về báo cáo với mấy vị quan chức.

‘Dễ thôi,’ mấy vị quan chức nói. ‘Ta hãy cấm trò đánh trỏng này.’

Khi ban hành lệnh cấm đó, thì bà con nổi dậy giết sạch bọn quan chức ấy.

Sau đó ngay tức thì, không một chút chậm trễ, bà con quay trở lại tiếp tục chơi trò đánh trỏng.  Continue reading

Advertisements

Italo Calvino – Tia sáng

 

Italo Calvino

Tia sáng

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Tim Parks

 

Nó xuất hiện vào một ngày nọ, ở ngã tư đường, ngay giữa đám đông, với dòng người qua lại.

Tôi dừng lại, chớp mắt: tôi không hiểu gì cả. Không có gì, không một thứ gì về bất kì điều gì: tôi không hiểu nguyên cớ nào cho các sự vật hoặc cho con người ta, toàn bộ đều vô nghĩa và lố bịch. Và tôi bắt đầu cười phá lên.

Cái tôi thấy lạ lúc đó là trước đây tôi chưa bao giờ nhận ra điều này. Cho đến lúc ấy tôi đã chấp nhận mọi thứ rồi: đèn tín hiệu giao thông, mấy tấm áp-phích, những bộ đồng phục, những tượng đài, những thứ hoàn toàn tách biệt khỏi bất kì ý nghĩa nào trong cõi sống này, chấp nhận chúng như thể có một nhu cầu nào đó, một chuỗi nhân quả nào đó buộc chúng lại với nhau.

Rồi tiếng cười chết lặng trong cổ họng, tôi đỏ bừng mặt, xấu hổ. Tôi vẫy tay để thu hút sự chú ý của người ta và nói ‘Dừng lại một lát đi mấy vị!’ Tôi gào lên, ‘có điều gì đó không ổn! Mọi thứ đều không ổn! Chúng ta đang làm những chuyện lố bịch nhất trần đời! Đây không thể là lối đi đúng đắn được! Đâu sẽ là điểm dừng?’  Continue reading

Italo Calvino – Người gào tên Teresa

Italo Calvino

Người gào tên Teresa

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Tim Parks

Tôi bước ra khỏi vỉa hè, lùi lại vài bước, ngước nhìn lên trời, và đứng ở giữa đường đưa tay lên miệng bắc thành cái loa rồi gào về phía tầng cao nhất của toà nhà: ‘Teresa!’

Cái bóng của tôi sợ hãi ánh trăng và quấn lấy đôi chân tôi.

Một ai đó đi ngang qua. Tôi lại gào lên: ‘Teresa!’ Người đàn ông đó tới nói với tôi: ‘Nếu anh không gào lớn hơn thì cô ta không nghe thấy đâu. Hai ta cùng thử nào. Vậy nhé: đếm đến ba, tới ba thì ta cùng gào lên nhé.’ Và anh ta đếm: ‘Một, hai, ba.’ Rồi cả hai chúng tôi cùng gào, ‘Tereeeeesaa!’

Có một nhóm bè bạn mới đi coi hát hoặc mới cà-phê về, đi ngang thấy chúng tôi đang kêu gào. Họ bảo: ‘Nào nào, bọn tôi sẽ cùng gào với các anh.’ Và họ tham gia cùng chúng tôi đứng ngay giữa đường, người đầu tiên đếm một hai ba, rồi mọi người đồng thanh gào lên, ‘Te-reee-saaa!’

Có một người khác đi ngang qua và tham gia cùng chúng tôi; mười lăm phút sau thì đã có một đám bọn tôi ở đó, khoảng hai mươi người. Và cứ một chốc lại có người khác xuất hiện.  Continue reading