Clarice Lispector – Câu chuyện thứ năm

 

Clarice Lispector

Câu chuyện thứ năm

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Eloah F. Giacomelli

Câu chuyện này có lẽ có nhan đề là “Những bức tượng”. Một nhan đề khả dĩ khác có lẽ là “Chuyện giết chóc”. Hay thậm chí là “Cách giết bọn gián”. Do đó tôi sẽ kể ít nhất là ba câu chuyện, toàn bộ đều chân thật bởi vì các câu chuyện không bác bỏ lẫn nhau. Mặc dù chỉ có một câu chuyện duy nhất, nhưng chúng có thể là một ngàn lẻ một câu chuyện, nếu tôi có được một ngàn lẻ một đêm.

Câu chuyện đầu tiên, “Cách giết bọn gián”, bắt đầu thế này: Tôi than phiền về chuyện có gián. Có bà kia nghe được lời than phiền ấy. Bà ta đưa tôi công thức tiêu diệt chúng. Tôi phải trộn một hỗn hợp gồm đường, bột mì, và thạch cao với tỉ lệ bằng nhau. Bột mì và đường sẽ dụ chúng, còn thạch cao sẽ làm bộ đồ lòng của chúng khô cứng lại. Tôi làm theo chỉ dẫn. Chúng chết queo. Continue reading

João Guimarães Rosa – Bờ thứ ba của dòng sông

João Guimarães Rosa

Bờ thứ ba của dòng sông

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Barbara Shelby

Cha tôi là người có ý thức trách nhiệm, nề nếp và bộc trực. Và theo như lời mấy người đáng tin cậy mà tôi dò hỏi được, thì ông có những phẩm chất này từ hồi mới lớn hoặc ngay từ lúc bé thơ. Theo kí ức chính tôi, ông không vui nhộn hơn cũng chẳng sầu muộn hơn những người quen khác. Có lẽ có chút trầm lặng hơn. Chính mẹ tôi, chứ không phải cha, mới là người cai quản ngôi nhà. Bà la mắng chúng tôi hàng ngày – chị tôi, anh tôi, và tôi. Nhưng ngày nọ cha tôi bỗng đặt hàng một chiếc thuyền.

Ông rất nghiêm túc về con thuyền. Nó được làm đặc biệt dành cho ông, bằng gỗ cây trinh nữ. Nó đủ cứng cáp để trụ suốt hai mươi hay ba mươi năm và kích cỡ vùa đủ cho một người. Mẹ tôi càu nhàu vụ này dữ lắm. Phải chăng chồng bà bất thần sẽ đi đánh cá? Hay đi săn? Cha không nói gì hết. Nhà chúng tôi cách con sông chưa đầy một dặm, xung quanh đó thật bí ẩn, tĩnh mịch, và quá rộng đến mức chúng tôi không thể nhìn sang bờ bên kia.

Tôi không thể quên cái ngày người ta giao đến chiếc thuyền có mái chèo kia. Cha tôi không biểu lộ vui mừng hay cảm xúc nào khác. Ông chỉ đội nón như vẫn thường lệ và chào tạm biệt chúng tôi. Ông không mang theo thức ăn mà cũng chẳng gói ghém thứ gì. Chúng tôi tưởng mẹ sẽ chửi rủa om sòm, nhưng bà không nói gì. Bà trông nhợt nhạt và tự cắn môi mình, nhưng tất cả những gì bà nói là:

“Nếu ông đi, thì đi luôn đi. Đừng bao giờ quay về!”  Continue reading

Clarice Lispector – Con gà

Clarice Lispector

Con gà

Duy Đoàn chuyển ngữ từ bản tiếng Anh

Đó là con gà mái cho buổi ăn trưa Chủ nhật. Vẫn còn sống, bởi vì lúc ấy mới chín giờ sáng thôi. Nó trông khá yên bình. Nó rúc mình vào góc bếp từ hôm thứ bảy. Nó không nhìn ai cả và không ai chú ý gì đến nó hết. Thậm chí khi họ chọn con gà này, cảm nhận sự thân quen nơi cơ thể nó bằng vẻ thờ ơ, họ không thể cho biết nó đầy đặn hay ốm. Không ai từng đoán được con gà cũng có cảm giác lo âu.

Do đó, thật ngạc nhiên khi họ thấy nó dang rộng đôi cánh ngắn ngủn nhiều lông của mình, phồng ngực lên, và sau hai ba lần cố gắng, nó bay lên bức tường ở sân sau. Nó vẫn còn chần chừ một thoáng – đủ thời gian để người đầu bếp la toáng lên – và ngay sau đó nó đã ở sân hiên nhà hàng xóm, rồi từ nơi đó, bằng một động tác bay vụng về khác, nó lên tới được mái nhà. Ở trên đó con gà, như một món trang trí, đậu tạm nghỉ với vẻ do dự lúc thì đứng bằng chân này, lúc thì chân kia. Gia đình nhà đó hối hả tụ lại và với vẻ sửng sốt họ thấy bữa trưa của mình bật lên trên nền ống khói. Ông chủ nhà, tự nhắc mình về hai chuyện cần phải làm là đôi lúc nên chơi thể thao và cho gia đình một bữa trưa, xuất hiện sặc sỡ khi đang mặc quần bơi và quyết đi theo lối do con gà kia vạch ra: bằng những cú nhảy thận trọng, ông lên được mái nhà nơi có con gà đang chần chừ và run run, rồi nó cấp tốc chọn con đường khác. Màn đuổi nhau giờ đây càng quyết liệt hơn. Từ mái nhà này sang mái nhà nọ, băng qua mấy khu nhà dọc theo con đường. Hầu như không quen với việc tranh đấu tàn bạo thế này để sống còn, con gà phải tự quyết định con đường mình phải theo mà không có sự trợ giúp nào từ đồng loại. Tuy nhiên, người đàn ông nọ lại là kẻ đi săn bẩm sinh. Và bất kể con mồi khốn đốn ra sao, tiếng hò reo chiến thắng sắp sửa diễn ra. Continue reading