Susan Krauss Whitbourne – 7 lời khuyên vĩ đại nhất của tâm lý học

Chúng ta đang sống trong thời đại mà những lời khuyên tâm lý học được cung cấp từ nhiều hình thức khác nhau. Cho dù đó là từ tạp chí Psychology Today, the American Psychological Association’s Help Center, bạn có thể tìm thấy những lời khuyên để cải thiện cuộc sống của bạn.

Có lẽ đây là một mục tiêu tham vọng khi muốn tóm tắt lời khuyên tâm lý học vĩ đại nhất trong một bài báo, nhưng dù sao đi nữa thì tôi sẽ thử. Chọn lọc từ nhiều lý thuyết và những phát hiện từ nghiên cứu, có một số sự thật cơ bản dường như nổi lên. Thử xem liệu bạn có đồng ý rằng 7 lời khuyên dựa trên tâm lý học sau có xứng đáng được gọi là “vĩ đại nhất” của tâm lý học hay không:

1. Bạn có thể biết được nhiều điều về con người bằng cách quan sát hành vi của họ.

Đối với một nhà tâm lý học hành vi, thông tin quan trọng nhất (nếu không nói là duy nhất) mà bạn cần để hiểu được một người là xem anh/cô ấy làm gì. Con người tiêu tiền vào những thứ họ thích, đầu tư thời gian của họ vào những công việc họ xem là chủ yếu cho hạnh phúc của họ, và bộc lộ tính cách của họ qua những cách họ đi và nói. Nếu bạn là một người có thói quen quan sát người khác, bạn có thể đóng vai Sherlock Holmes trong các trò chơi mà ở đó bạn suy luận một điều gì đó về một người bạn vừa mới gặp và kiểm tra xem liệu giả thiết của bạn có đúng. Sự thật là con người thường cố gắng để che giấu những động cơ thật của họ hoặc bị áp lực của hoàn cảnh phải hành động theo cách nào đó mà họ không có sự kiểm soát. Tuy nhiên, những sự lựa chọn mà con người đưa ra khi được trao sự tự do trọn vẹn có thể nói với bạn về những giá trị, sở thích và tính cách của họ.

2. Những sức mạnh bên trong có thể điều khiển hành vi bên ngoài.

Con người có thể bị điều khiển bởi những xung lực và những mâu thuẫn mà họ thậm chí không nhận ra. Freud (người khám phá ra vô thức) chỉ ra những xung lực bị kìm nén của chúng ta lọt ra ngoài thành hành vi quan sát được như thế nào (mà tôi thảo luận ở điểm 1). Bạn không cần phải là một nhà phân tâm học để có thể hiểu được những cơ chế phòng vệ cơ bản, hoặc để nhận ra có những lúc khi những vấn đề đau đớn hoặc gây ra sự lo lắng có thể khích động một số hành vi phản tác dụng của chúng ta. Continue reading

Advertisements

Susan Krauss Whitbourne – Tại sao chúng ta gọi phụ nữ là mè nheo?

Tại sao không có những ông chồng mè nheo?

Quan điểm về người vợ mè nheo là một trong những định kiến tiêu cực phổ biến nhất về phụ nữ đã kết hôn. Nạn nhân của cô ấy, ông chồng sợ vợ, đang cố gắng thoát khỏi nanh vuốt của cô, nhưng cô vẫn tiếp tục nói lải nhải về một vấn đề gì đó. Không có thành kiến văn hóa đối với ông chồng mè nheo. Khi đàn ông muốn một việc gì đó được hoàn thành, họ không dùng đến cách than vãn, đòi hỏi mà người vợ mè nheo dùng. Họ đưa ra “những yêu cầu.”

Điều gì ở đằng sau thành kiến này và tại sao phụ nữ lại bị đặc trưng theo cách này trong nhiều thế kỷ? Một quan điểm cho rằng phụ nữ và đàn ông nói theo hai ngôn ngữ khác nhau. Kết quả là điều nghe có vẻ như một đề nghị hợp lý từ một người đàn ông được chuyển thành một sự mè nheo, lải nhải gây khó chịu và không phù hợp từ một phụ nữ. Continue reading

Susan Krauss Whitbourne – 12 điều ràng buộc cho mối quan hệ bền lâu

Susan Krauss Whitbourne

12 điều ràng buộc cho mối quan hệ bền lâu

Duy Đoàn chuyển ngữ

Lĩnh vực mà chúng ta gọi là tình yêu có lẽ là mảng khiến người ta tốn nhiều công sức nghiên cứu nhất, mà đó cũng là lĩnh vực tâm lí học ít người hiểu nhất. Một nguyên do là nhiều cuộc nghiên cứu về các mối quan hệ tình cảm lại được tiến hành trong phòng thí nghiệm chứ không phải ngoài đời thực. Thậm chí còn làm vấn đề tệ hơn khi mà nhiều người nghiên cứu về các mối quan hệ tình ái lại thực hiện dựa vào những nhóm người sẵn có dễ tiếp cận, trong đó có cả sinh viên. Mặc dù các sinh viên đó dĩ nhiên có thể có những mối quan hệ gần gũi nhưng nhiều sinh viên vẫn chưa đủ trưởng thành để tự nhận biết mình, và chưa biết hết được những gì mình muốn từ người yêu.

Có cách nào tìm hiểu lĩnh vực tình yêu tốt hơn việc đi khảo sát các chuyên gia? Không phải là các chuyên gia tâm lí học – mà là các chuyên gia đến từ những cặp đôi cưới nhau được hơn 10 năm. Một phát hiện gây ngạc nhiên của nghiên cứu này, được đăng trên tờ tập san uy tín Social Psychological and Personality Science, đã cho thấy có nhiều người vẫn còn yêu nhau sau 10 năm lấy nhau, không những thế mà nghiên cứu còn chỉ ra những yếu tố nào giúp dự đoán được tình cảm nồng nàn của họ sẽ bền lâu đến mức nào. Theo bản báo cáo năm 2012 của nhà tâm lí học K. Daniel O’Leary thuộc trường Stony Brook University và đội ngũ nghiên cứu của ông, thì các phát hiện đó đã đưa ra nét tương phản rõ ràng so với cái nhìn ảm đạm thường tình của chúng ta khi nhìn vào những cuộc hôn nhân bền lâu. Thay vì duy trì một cuộc sống tẻ nhạt, đều đều thì những cặp vợ chồng này công khai bày tỏ cảm xúc tươi vui của mình dành cho nhau bằng cả con tim nồng cháy (tôi dám nói như thế). 40 phần trăm những cặp vợ chồng sống chung hơn 10 năm khẳng định là họ “yêu nhau say đắm” – đây là mức cao nhất trong thang bậc đo lường. Khoảng 15 phần trăm đánh giá đời sống hôn nhân của họ ở mức thứ nhì trong thang bậc đo lường độ nồng nàn trong tình yêu. Có lẽ còn đáng kinh ngạc hơn nữa là những cặp vợ chồng dính với nhau suốt 30 năm hơn cũng đánh giá rất cao về đời sống hôn nhân của mình, với 40 phần trăm phụ nữ và 35 phần trăm đàn ông cho rằng họ yêu nhau rất say đắm. Rõ ràng là những cặp vợ chồng này có thể duy trì tình cảm nồng nàn ở mức cao nhất dù cho hàng chục năm trôi qua.

Continue reading